Phút giao thừa luôn mang một ý nghĩa rất riêng, rất sâu trong tâm thức người Việt. Đó không chỉ là khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, giữa đông tàn và xuân tới, mà còn là phút giây đất trời như lắng lại, lòng người như chậm hơn một nhịp để lắng nghe tiếng thì thầm của thời gian. Trong thời khắc thiêng liêng ấy, những muộn phiền dường như khép lại phía sau, nhường chỗ cho những chồi non hy vọng đang âm thầm bật nảy.
Xuân không chỉ là mùa của cỏ cây đâm chồi, của sắc mai vàng, đào thắm rạng rỡ khắp nẻo đường, mà còn là mùa của niềm tin được nhóm lên, của khát vọng được ươm mầm. Qua từng vòng quay bốn mùa bền bỉ, qua bao thăng trầm của lịch sử dân tộc, mùa xuân vẫn trở về như một lời hẹn ước dịu dàng nhưng mãnh liệt về sự tiếp nối, về sức sống không bao giờ tắt trong mỗi con người Việt Nam. Xuân về đánh thức trong mỗi người hương vị Tết cổ truyền với bánh chưng xanh, thịt mỡ, dưa hành, những biểu tượng mộc mạc mà thấm đẫm chiều sâu văn hóa Việt. Đó là mùa của đoàn viên, của nén hương thành kính dâng lên tổ tiên, của những phút giây lắng lòng hướng về cội nguồn.
Mùa xuân cũng gắn với những mốc son lịch sử thiêng liêng: ngày 3/2/1930 là ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, mở ra con đường đấu tranh giành độc lập dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội; cùng ngày Giỗ Tổ Hùng Vương nhắc nhở đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, bồi đắp tinh thần tri ân và tự hào dân tộc. Trong chiều sâu truyền thống và lịch sử ấy, xuân không chỉ là mùa của đất trời đổi mới, mà còn trở thành biểu tượng của sức sống bền bỉ, của niềm tin son sắt và khát vọng vươn lên vì một tương lai ngày càng tươi sáng của đất nước.
Hạ nối bước xuân bằng nhịp điệu lao động rộn ràng, sôi nổi. Trên đồng ruộng trĩu bông, trong nhà máy rền vang nhịp máy, trên những công trình vươn cao giữa nền trời xanh thẳm, hơi thở phát triển lan tỏa mạnh mẽ khắp mọi miền đất nước. Mùa hạ là mùa của hành động, của khát vọng kiến thiết và của những bàn tay cần mẫn đang từng ngày viết tiếp nhịp sống mới.
Mùa hạ còn gợi hình ảnh sen Việt Nam: “Trong đầm gì đẹp bằng sen…”, loài hoa thanh khiết vươn lên từ bùn đất mà vẫn giữ trọn hương sắc và cốt cách thanh cao. Hình ảnh ấy trở thành ẩn dụ đẹp về phẩm chất con người Việt Nam, kiên cường trong gian khó, trong sáng trong tâm hồn, bền bỉ vượt thử thách để dựng xây cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc.
Mùa hè lịch sử cũng khắc ghi những chiến công vang dội như Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc ngày 30/4/1975, đỉnh cao của cuộc kháng chiến giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; hay chiến thắng Chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu, biểu tượng rực rỡ của bản lĩnh, trí tuệ và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam.
Thu về mang theo sự chín chắn và chiều sâu suy ngẫm. Trong ký ức dân tộc, đó còn là mùa của Cách mạng Tháng Tám vĩ đại, đưa đất nước thoát khỏi ách đô hộ gần một thế kỷ của thực dân Pháp, xóa bỏ chế độ phong kiến, mở ra một kỷ nguyên mới của độc lập và tự do. Đặc biệt, ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trịnh trọng đọc Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đánh dấu bước ngoặt trọng đại trong hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc. Và cũng trong mùa thu ấy, ngày 2/9/1969, Bác Hồ, người con ưu tú của dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới đã về với các bậc tiền nhân, để lại muôn vàn tiếc thương cùng một di sản tinh thần vô giá cho các thế hệ mai sau.
Từ dấu mốc thiêng liêng ấy đến những chặng đường phát triển hôm nay, mùa thu luôn gợi nhắc tinh thần đại đoàn kết, khát vọng tự do và ý chí vươn lên không ngừng của toàn dân tộc. Thu vì thế không chỉ là mùa gặt hái thành quả vật chất, mà còn là mùa kết tinh trí tuệ, bản lĩnh và truyền thống yêu nước bền bỉ qua bao thế hệ, mùa của niềm tự hào và trách nhiệm tiếp nối trong hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc.
Đông khép lại vòng tuần hoàn của đất trời bằng một khoảng lặng trầm sâu và cần thiết. Trong cái lạnh se sắt của thiên nhiên, mầm sống vẫn âm thầm tích tụ, chắt chiu nhựa sống để chờ ngày vươn dậy mạnh mẽ. Lịch sử dân tộc cũng từng đi qua không ít “mùa đông” gian khó, nhưng chính trong những thử thách khắc nghiệt ấy, bản lĩnh độc lập tự chủ, tinh thần nhân ái và sức mạnh đại đoàn kết càng được tôi luyện, hun đúc và tỏa sáng.
Khoảng lặng của mùa đông vì thế không phải là sự khép lại, mà là bước chuẩn bị bền bỉ cho một mùa xuân mới vững vàng hơn. Chính trong mùa đông lịch sử, ngày 19/12/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến với ý chí sắt son: “Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Từ lời hiệu triệu thiêng liêng ấy, ngọn lửa yêu nước bừng cháy, thắp sáng niềm tin và quyết tâm bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc, để rồi từ giá lạnh của mùa đông, một mùa xuân mới của lịch sử được mở ra, mùa xuân của ý chí, của đoàn kết và của khát vọng trường tồn.
Rồi giao thừa lại đến. Khi đông khép lại, xuân khẽ mở cánh cửa thời gian, con người càng cảm nhận rõ nhịp tiếp nối bền bỉ của đất trời và lịch sử. Chồi xuân lúc này không chỉ là lộc biếc ngoài hiên, là hương trầm quyện gió, là tiếng chuông ngân trong đêm thẳm; đó còn là biểu tượng của niềm tin vào cuộc sống hòa bình, ổn định và phát triển bền vững. Mỗi năm mới vì thế trở thành một điểm tựa tinh thần, để mỗi người tự soi mình, tự nhắc mình sống trách nhiệm hơn, nhân ái hơn, đóng góp nhiều hơn cho gia đình, cho cộng đồng và cho đất nước.
Nhìn rộng ra, quy luật bốn mùa cũng chính là quy luật vận động của xã hội. Có những mùa nắng ấm thuận hòa, cũng có những mùa giông gió thử thách; nhưng nếu giữ vững niềm tin, phát huy nội lực dân tộc, trân trọng truyền thống văn hóa và đề cao kỷ cương, pháp luật, thì mùa xuân, mùa của tái sinh và khởi đầu sẽ luôn trở lại. Sự phát triển bền vững không bắt đầu từ những điều lớn lao xa vời, mà được kiến tạo từ những việc làm cụ thể trong lao động, học tập, sáng tạo và trong nỗ lực xây dựng đời sống cộng đồng nghĩa tình, văn minh.
Phút giao thừa vì thế không chỉ là ranh giới của hai năm, mà còn là lời nhắc nhở về sự tiếp nối lâu dài của trách nhiệm và khát vọng. Chồi xuân hôm nay sẽ thành tán lá sum suê ngày mai nếu được nuôi dưỡng bằng niềm tin bền bỉ, bằng tinh thần dấn thân và tình yêu quê hương sâu nặng. Giữ được tinh thần ấy, mùa xuân sẽ không chỉ hiện diện trên tờ lịch, mà sẽ sống động trong từng hành động thiết thực, từng bước tiến vững vàng của mỗi cá nhân và của cả cộng đồng.
Trong khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng, khi năm cũ Ất Tỵ lặng lẽ lui vào ký ức để nhường chỗ cho năm mới Bính Ngọ mở ra những kỳ vọng mới, xin gửi tới mỗi gia đình, mỗi con người lời chúc bình an, sức khỏe và hạnh phúc. Chúc năm mới thêm đoàn viên, ấm no, thuận hòa; chúc mỗi người thêm niềm tin và nghị lực để vun đắp những giá trị tốt đẹp. Mong rằng những chồi xuân của hôm nay sẽ kết thành mùa quả ngọt của ngày mai, để mùa xuân mãi hiện diện trong lòng người và trong tương lai tươi sáng của đất nước.
Thế Nguyễn – Minh Văn





