Hành trình đi tìm 'công lý' cho đứa trẻ bị bố ruột ruồng bỏ

Mối tình 5 năm và cái kết đắng ngắt

Đó là câu chuyện của Thanh* một cô gái còn rất trẻ nhưng mang trong mình những nỗi niềm u uất về mối tình gần 5 năm với một chàng trai học Bách Khoa. Thanh kể: Chúng em đã chụp ảnh cưới, hai bên gia đình đã nói chuyện, hẹn ngày, lúc đấy em mang bầu bé Vân Anh nhưng Công (tên người con trai) đã ruồng bỏ mẹ con em một cách tàn nhẫn. Thậm chí, sau khi hủy hôn, em phải thuê trọ, vượt cạn một mình. Nghĩ lại những ngày tháng tủi nhục ấy, em vẫn không thể tin nổi là mình có thể vượt qua được.

Thanh và Công lúc chụp ảnh cưới

Sau khi đám cưới bị hủy, biết con gái mang thai, với suy nghĩ có phần phong kiến, mẹ của Thanh đã đánh mắng Thanh thậm tệ, đuổi Thanh ra khỏi nhà. Bà không chịu được cảnh đứa con gái bà nuôi từ bé đến lớn, bao nhiêu công cho ăn học đàng hoàng, giờ bỗng dưng không chồng mà chửa.

Thanh nói: Có lúc em đã nghĩ đến cái chết. Cũng có lúc em nghĩ hay là bỏ đứa trẻ. Đời mình con dài. Nhưng khi đi khám bác sĩ, thấy đứa trẻ đã có tim thai, em lại không nỡ, bỏ đi. Đứa bé có tội gì đâu.

Thanh bỏ nhà ra thuê trọ. Thanh cũng bỏ công việc ở công ty vì đó cũng chính là công ty nơi Công làm việc.

Một mình cô gái trẻ, với cái bụng ngày càng to thì xin đâu được việc cơ chứ. Đi đâu họ cũng từ chối.

Nhưng rồi trời cũng thương, Thanh kiếm được công việc làm thêm đủ để chờ ngày sinh nở.

Thi thoảng, bố Thanh vì thương con quá, lại lén vợ, chạy qua đưa cho con gái vài đồng mua thuốc rồi lại về. Thanh biết, ông cũng khổ tâm lắm.

Một mực không nhận con

Hơn 3 năm sau lần vượt cạn một mình, chịu biết bao nhiêu tủi nhục, cái nhìn ái ngại của người đời, người mẹ trẻ ấy mới quyết định đi tìm công lý cho con, bắt ông bố tồi phải thực hiện trách nhiệm làm cha, cấp dưỡng cho bé Vân Anh.

Nếu không có chúng tôi tư vấn về mặt pháp luật, có lẽ Thanh sẽ không bao giờ nhắc đến người đàn ông bội bạc ấy. Bởi theo Thanh những lúc khó khăn, cơ cực nhất thì Công - bố đứa trẻ đã không một lời hỏi han, chu cấp. Thậm chí, Công cũng không nhận mặt con.

Sau khi ruồng bỏ mẹ con Thanh, Công lập gia đình riêng và hiện đang công tác tại một công ty điện lực ở tỉnh Hưng Yên. Cuộc sống của Công như chưa bao giờ có gì xảy ra, chưa bao giờ có sự tồn tại của một đứa trẻ vô tội.

Công một mực từ chối nhận con

Vào buổi chiều tháng 8/2020, chúng tôi gặp Công tại một quán cafe giữa thành phố Hưng Yên. Sau khi đề cập đến chuyện Công có một đứa con với Thanh và hỏi lý do tại sao không chịu nhận con và thực hiện trách nhiệm của một người cha, Công ráo hoảnh đáp: “Khi nào có kết quả ADN thì em mới nhận”. Nhưng khi chúng tôi đặt vấn đề về việc hợp tác, cũng là cách để Công tìm lại con của chính mình thì Công từ chối.

Biết đây là một người đàn ông có đạo đức tồi. Mọi lý lẽ chỉ là sự ngụy biện cho việc ruồng bỏ, phủi trách nhiệm không hơn không kém. Chúng tôi, quyết tâm bằng mọi giá phải đi tìm công lý cho đứa trẻ. Bởi hơn ai hết, chúng tôi hiểu rằng đứa trẻ không có lỗi trong chuyện tình của những người lớn, đứa bé chí ít cũng cần được hưởng thứ quyền mà vốn lẽ cháu cần được hưởng: Đó là nghĩa vụ chăm sóc, cấp dưỡng của người cha.

Đi tìm công lý cho đứa trẻ bị bỏ rơi

Muốn buộc Công phải cấp dưỡng cho đứa trẻ thì trước hết phải xác nhận mối quan hệ cha con giữa Công và bé Vân Anh. Nhưng khổ nỗi Công không hợp tác, không nhận con thì xác nhận làm sao? Nếu không lấy được mẫu tóc hay móng tay của Công để đi xét nghiệm thì càng không thể có bằng chứng xác nhận cha con.

Khi lần đầu chúng tôi nộp đơn yêu cầu công nhận cha con đến Tòa án, cán bộ tòa án cũng lắc đầu. Bởi giữa Công và cháu Vân Anh không có mối liên hệ nào để tòa làm căn cứ thụ lý vụ án. Công và Thanh cũng chưa từng tổ chức đám cưới hay làm đăng ký kết hôn.

Câu chuyện đi tìm công lý cho đứa trẻ ngỡ tưởng đã vào ngõ cụt thì bất ngờ tìm ra một vài bằng chứng có thể giúp Tòa án thụ lý vụ án xác nhận cha con. Và chắc chắn Công không thể nào chối cãi được.

Và thế là những tin nhắn giữa Công và Thanh cách đây hơn 3 năm được lật lại; những bức ảnh chụp trước ngày cưới được tìm thấy…Ngay lập tức, các tài liệu mới được gửi đến cho Tòa án làm căn cứ theo quy định pháp luật.

Không thể phủ nhận từng có quan hệ tình cảm, sinh lý với Thanh, Công đành hợp tác đi xét nghiệm ADN. Thế nhưng, ngay cả khi đã nhìn thấy đứa trẻ trước mắt mình, Công vẫn giữ ánh mắt ráo hoảnh. Trong suốt quá trình giải quyết vụ án, chưa bao giờ chúng tôi thấy người đàn ông ấy có một lời hỏi thăm đến đứa trẻ.

Cháu Vân Anh (bên trái) khi đi làm xét nghiệm ADN

Ám ảnh đứa bé trong phòng xét nghiệm ADN

8h sáng một ngày tháng 11/2020, chúng tôi có mặt rất sớm tại phòng lấy mẫu xét nghiệm ADN (thuộc Viện khoa học hình sự Bộ Công An) để hỗ trợ mẹ đứa trẻ.

Vân Anh hôm nay vẫn hồn nhiên, kháu khỉnh. Lần đầu tiên Vân Anh gặp ba của mình lại là một ngày rất đặc biệt, ngày đi xét nghiệm ADN. Nhưng như có một cái gì đó mách bảo, đứa bé cứ nhìn chằm chằm vào Công không rời mắt, dù chắc chắn cháu không thể biết rằng người đàn ông ấy đã bỏ rơi mẹ con cháu suốt ba năm qua.

Việc lấy mẫu xét nghiệm cũng diễn ra nhanh chóng, Công rời khỏi phòng lấy mẫu mà không nói một lời nào với bé Vân Anh. Khi Công rời đi bé cứ nhìn với theo như luyến tiếc một điều gì đó. Tôi cứ ám ảnh mãi ánh mặt ấy của bé. Và cũng tự hỏi, tại sao Công có thể lạnh lùng đến vậy.

Kết quả giám định cho thấy Công chính là cha ruột của bé Vân Anh. Trước những bằng chứng khoa học, Công buộc phải thừa nhận sẽ cấp dưỡng cho bé Vân Anh đến khi cháu đủ 18 tuổi. 

Luật sư Giang Quyết

(*) Tên hai mẹ con đứa trẻ đã được thay đổi

Theo TCĐNA

Mời quý độc giả gửi ý kiến bình luận, phản hồi về vấn đề này.
Bài viết đóng góp, cộng tác cho Seatimes vui lòng gửi về địa chỉ
Email: toasoanseatime@gmail.com | Hotline: 0901 777 207

  • Liên kết hữu ích